Khi nhà đất không còn là nơi trú ẩn an toàn

Từ cuối năm 2025 đến nay, thị trường bất động sản Việt Nam chứng kiến đà giảm giá trên diện rộng ở hầu hết các phân khúc. Chung cư, nhà thấp tầng, biệt thự lẫn đất liền thổ đều ghi nhận mức điều chỉnh rõ rệt. Thực tế này đang làm thay đổi nhận thức lâu nay của nhiều nhà đầu tư: bất động sản không còn là kênh trú ẩn an toàn như trước.

Tại Hà Nội, thị trường căn hộ sơ cấp vẫn ghi nhận giá bán tăng do các dự án mới mở bán, nhưng thị trường thứ cấp lại giảm sâu. Nhiều dự án chung cư từng có giá cao nay điều chỉnh mạnh, có nơi giảm hơn 30% so với đỉnh. Ở TP.HCM, giá căn hộ thứ cấp cũng giảm trung bình 3-6% so với quý trước. Phân khúc thấp tầng chịu áp lực lớn hơn khi nhiều dự án đưa ra chiết khấu 20-30%, kèm theo nhiều ưu đãi. Đất thổ cư ở các tỉnh vùng ven Hà Nội và các địa phương từng sáp nhập thậm chí giảm sâu hơn, có nơi lên tới 50-65% so với mức đỉnh trước đó.

Nhiều yếu tố cùng lúc tạo nên bức tranh này. Trước hết là tính chu kỳ của thị trường. Sau giai đoạn sốt nóng, thị trường thường bước vào giai đoạn ảm đạm. Giai đoạn tiền rẻ và lãi suất thấp từng thúc đẩy giao dịch, nhưng khi tín dụng và dòng vốn bị siết, thanh khoản suy giảm nhanh. Áp lực tài chính từ đòn bẩy cũng khiến cả chủ đầu tư lẫn người mua phải bán tháo để duy trì dòng tiền. Nguồn cung tăng mạnh nhờ việc tháo gỡ pháp lý và sự xuất hiện của nhiều loại hình nhà ở khác nhau cũng làm loãng cầu, tạo điều kiện cho người mua có thêm lựa chọn và quyền đàm phán. Hạ tầng giao thông phát triển kéo nhu cầu ra vùng ven, khiến giá nhà ở những khu vực này trở nên cạnh tranh hơn.

Điểm then chốt nằm ở sự thay đổi kỳ vọng. Trước đây, nhiều nhà đầu tư chấp nhận nắm giữ tài sản không tạo ra dòng tiền lớn vì tin rằng giá sẽ tiếp tục tăng và dễ dàng bán lại khi cần. Hiệu ứng dây chuyền khiến người mua sau sẵn sàng trả giá cao hơn người mua trước. Khi kỳ vọng đảo chiều, cơ chế này vận hành theo hướng ngược lại. Lãi suất tiền gửi tăng, chi phí vốn cao và giá nhà đã ở mức cao so với thu nhập khiến việc đổ tiền lớn vào tài sản kém thanh khoản trở nên kém hấp dẫn. Với những người sử dụng đòn bẩy cao, mức giảm 10-20% đã đủ tạo ra khoản lỗ đáng kể trên vốn tự có, biến tài sản từ nơi tích lũy thành gánh nặng tài chính.

Sự gia tăng nguồn cung cũng đảo ngược vị thế. Người mua không còn phải chạy theo tâm lý “không mua hôm nay thì ngày mai đắt hơn”. Họ có thể chờ đợi, so sánh và yêu cầu chiết khấu, voucher hay hỗ trợ lãi suất. Giá niêm yết vì thế không còn phản ánh đầy đủ giá giao dịch thực tế.

Tuy nhiên, đợt điều chỉnh hiện nay không đồng nghĩa với sự sụp đổ toàn bộ thị trường. Những bất động sản có vị trí tốt, pháp lý rõ ràng, hạ tầng hoàn thiện, giá phù hợp và khả năng tạo dòng tiền vẫn giữ lợi thế. Ngược lại, các tài sản mua chủ yếu để đầu cơ, phụ thuộc đòn bẩy hoặc bị đẩy giá quá xa so với giá trị sử dụng sẽ chịu áp lực lớn hơn.

Năm 2026 đang trở thành giai đoạn tái định giá. Câu hỏi then chốt không còn là “mua ở đâu để tăng giá”, mà là “tài sản này thực sự đáng giá bao nhiêu và có tạo ra dòng tiền hay không”. Bất động sản vẫn có thể là kênh tích lũy dài hạn, nhưng để trở thành nơi trú ẩn an toàn, nó phải đáp ứng nhiều điều kiện khắt khe hơn trước. Thời kỳ chỉ cần mua rồi chờ giá tăng đã qua. Thị trường mới buộc người mua quan tâm nhiều hơn đến giá trị thực, khả năng thanh khoản và sức chịu đựng tài chính của chính mình.

| 89 lượt xem